LIÊN KẾT










Tin mới

Thăm dò ý kiến

Điều bạn quan tâm?

Giao diện đẹp

Thông tin mới nhất

Bài viết hay

Ý kiến khác

Bộ đếm

  • Đang truy cập: 8
  • Hôm nay: 1952
  • Tổng lượt truy cập: 6275390
NHẮN TIN ỦNG HỘ "VÌ ĐỒNG BÀO VÙNG LŨ"

Cuộc vận động "Mỗi tổ chức, mỗi cá nhân gắn với một địa chỉ nhân đạo và Con bò "Chữ thập đỏ"

Đăng lúc: Thứ sáu - 10/01/2014 22:24 - Người đăng bài viết: admin
Đêm đã về khuya, mưa mỗi lúc một nặng hạt, gió thổi ào ào. Phía trên đồi, không biết con bò có ngủ được không? Không biết chuồng bò có bị dột không? Mưa gió thế này, chắc con bò lạnh lắm! Cứ nghĩ đến con bò, Ksor Nhan không sao ngủ được. Tiếng gió, tiếng mưa như cào xé tâm trí chị, đẩy chị đến tột cùng của sự lo lắng.
Ảnh khai thác: Ngân hàng bò được chuyển giao cho các hộ nghèo

Ảnh khai thác: Ngân hàng bò được chuyển giao cho các hộ nghèo

Nhà chị nghèo nhất buôn. Vật dụng giá trị nhất trong nhà chị là chiếc xe đạp sản xuất năm 1986. Chồng Ksor Nhan người Hà Nội. Sau giải phóng, anh ở lại lập nghiệp tại Tây nguyên. Chàng trai Hà Nội hào hoa và cô gái Tây nguyên Ksor Nhan đầy sức sống cưới nhau vào mùa xuân 1976. Nhìn họ đi bên nhau, mọi người thầm ghen tỵ, hình như họ đi ra từ chuyện cổ tích. Cuộc sống trôi nhanh. Đôi vợ chồng trẻ ngập tràn trong hạnh phúc cùng cái thai đang lớn dần trong chị. Ngày sinh con cũng đến, vợ chồng Ksor Nhan hồi hộp chờ đợi. Họ chờ được nghe tiếng khóc "oe, oe" của con trẻ, họ tự nguyện chờ đợi sự vất vả khi được làm bố, làm mẹ. Thế rồi đứa con đầu lòng của họ chào đời và sự chào đời khác thường của đứa bé làm cho anh chị hụt hẫng, suy sụp. Đứa bé không khóc, một tay dính với sườn, một bên mắt dính chặt, còn cái môi, chao ôi, chỉ có 2 cánh môi trên mỏng dính, làm cho cái mũi gần như nối liền với lợi, khuôn mặt của nó thật dị thường, không như những đứa trẻ khác. Sau cơn đau đẻ, bồng đứa con bé bỏng trong lòng, Ksor Nhan đã không còn nước mắt. Phải sau nhiều lần phẫu thuật, tay, mắt, môi của đứa bé mới dần được như những đứa trẻ khác. Năm tháng trôi nhanh, đứa bé rồi cũng lớn, nhưng nó chẳng biết nói, chẳng biết cười, chẳng biết phản ứng với chua cay mặn nhạt, thỉnh thoảng chỉ biết hét lên những tiếng man rợ. Nhìn con trẻ như một thực thể vô hồn, lòng chị đau quặn. Mọi tình thương yêu, mọi thứ tài sản của nhà, anh chị đều dành cho nó. Khi đứa con đầu lòng 7 tuổi, chị mang thai đứa con thứ hai. Hai vợ chồng lại hy vọng, chờ đợi, chờ đợi trong lo lắng và sợ hãi. Cái khủng khiếp rồi cũng đến, bé gái bụ bẫm ra đời, nhưng 2 chân dính chặt, đầu to khác thường, hai mắt lồi ra trân trân nhìn chị. Chị không còn đủ sức mà khóc nữa. Anh đổ bệnh. Gần 10 năm trầm mình trong rừng Trường Sơn, anh đã nhiễm chất độc hóa học. Sốt rét, di chứng của chất độc hóa học trong chiến tranh đã hủy hoại sức khỏe của anh, những nốt đỏ lạ xuất hiện ngày càng dày trên cơ thể anh. Từ chàng trai cao trên 1.7m, trắng hồng hào, nay anh trở nên tiều tụy, còm cõi. Cuộc sống của anh và hai đứa con dị tật nay đặt tất cả lên vai chị. Chị làm rẫy, chị làm thuê, chị làm quần quật quên ngày, quên tháng, quên tuổi tác. Vậy mà cuộc sống của gia đình chị vẫn luẩn quẩn trong khó khăn.
Hoàn cảnh của chị ai cũng biết, chính quyền xã cùng nhiều tổ chức đoàn thể ra tay giúp chị, nhưng một năm có mấy ngày lễ tết, cuộc sống của gia đình chị liệu có đổi thay!? Năm 2008, trong cuộc vận động "Mỗi tổ chức, mỗi cá nhân gắn với một địa chỉ nhân đạo", Hội Chữ thập đỏ xã đã xác định gia đình chị là một "địa chỉ nhân đạo". Hàng tuần, các anh chị Chữ thập đỏ đều đến giúp chị tắm rửa cho 2 đứa trẻ, thăm khám bệnh cho anh và mỗi tháng, Hội Chữ thập đỏ trao tặng cho chị 300.000 đồng. Chị thấy ấm lòng. Có thể số tiền chưa đủ thay đổi cuộc sống gia đình chị, nhưng từ đây, trong ngôi nhà của chị đã có nhiều hơn tiếng người và tiếng cười. Mới đây, trong dự án "Ngân hàng bò" của Hội Chữ thập đỏ, gia đình chị là một trong 10 gia đình trong buôn được tặng bò đợt này. Theo hướng dẫn của Hội Chữ thập đỏ, chị đi tìm chọn bò. Ngày dắt bò về nhà, lòng chị lâng lâng, đi giữa đời thường mà chị ngỡ trong mơ. Con bò thật đẹp, lông vàng óng mượt, hay ăn và hình như nó cũng thương chị, ngoan ngoãn, hiền lành, chẳng kén thức ăn. Thằng Tý (hơn 30 tuổi) rất thích con bò, cả ngày nó quanh quẩn bên bò và chị hướng dẫn, dần dà nó cũng chăn được bò giúp mẹ.
Mưa vẫn không ngớt, gió vẫn chưa ngừng thổi. Gần 4 giờ sáng, không đợi được nữa, chị lao ra khỏi nhà đến thẳng chuồng bò. Con bò run rẩy, mừng quýnh, rụi đầu vào ngực chị. Chị sờ lưng bò, lau từng chỗ ướt. Nước mắt chị tuôn trào. Chị thương bò quá. "Sớm ngày trời sáng, vợ chồng tao sẽ làm cho mi cái nhà mới, đẹp hơn nhà của vợ chồng tao" - chị thì thào vào tai con bò và trước mắt chị, con bò như đứa con bé bỏng, lành lặn và thân thương. Từ con bò này, chị thấy tương lai như hé mở, cuộc sống của gia đình chị sẽ bớt khó khăn và các con chị có điều kiện để phẫu thuật chỉnh hình, phục hồi chức năng và nếu có sự kỳ diệu nào đó, biết đâu, các con chị được trở lại bình thường. Nghĩ đến bò, nghĩ đến các con, nghĩ đến gia đình đầy ắp tiềng cười, lòng chị thanh thản và rất lâu rồi trong chị lại trào dâng một niềm vui, niềm hạnh phúc và hy vọng.


[1]Chuyện kể về một gia đình nạn nhân chất độc da cam ở Gia Lai đã làm "ngôi nhà" cho bò đẹp và chắc chắn hơn "ngôi lều" mà gia đình họ đang ở. Họ quan niệm, có bò, họ sẽ có nhà mới trong tương lai.

Đức Thuận (Theo Trung ương Hội CTĐ Việt Nam)
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 

Tỉnh Phú Thọ

video

ĐƠN VỊ PHỐI HỢP

ĐĂNG KÝ HIẾN MÁU

VẬN ĐỘNG NGUỒN LỰC


Dự báo thời tiết

laptop dell , laptop asus , laptop sony